Chúng tôi còn nhiều băn khoăn khi định tiến tới hôn nhân. Tôi cùng các con và chồng cũ đi du lịch nhiều ngày. Tôi khẳng định không làm gì trái đạo đức, không phản bạn trai. Tôi cho rằng ba mẹ ly hôn nhưng vẫn có thể xem nhau như bạn, cùng đi chơi và viện trợ nhau khi cần để bù đắp thiệt thòi cho con, để con vẫn cảm nhận có đủ bác mẹ và tâm lý con phát triển tốt, thậm chí tốt cả cho con dâu, rể và các cháu tôi sau này. Tôi cũng khuyến khích anh như vậy với vợ cũ, có thể việc ấy khó xảy ra vì một số lý do riêng của anh và cô ấy.
Tôi mong muốn nếu kết hôn với anh thì anh xem con tôi như con anh và tôi cũng vậy, quan hoài và săn sóc chúng, thay vì có 2 đứa con thời giờ có 4 đứa. Nhìn các con được vui vẻ và khôn lớn, không phải vui hơn hay sao? Có vẻ anh không cùng ý kiến với tôi. Anh cho rằng các con lớn sẽ có cuộc sống của chúng, anh không thích san sẻ thời kì của tôi cho các con tôi. Anh nói sau này các con sinh bé rồi tôi đi chăm con cháu, anh ở nhà một mình à?
Thật sự mà nói, tôi không thể sống cuộc sống chỉ biết có mình anh được. Hơn nữa tôi cũng không cảm nhận được sự hết lòng của anh với tôi. Là một nữ giới mẫn cảm, tôi thấy anh có chút gì đó ích kỷ và tâm tính cho bản thân. Anh không sẵn sàng hy sinh và chịu chút thiệt thòi vì tôi, cảm giác tình cảm anh chưa đủ lớn để nghĩ cho tôi. Anh cũng không muốn chia tay, dứt khoát với tôi. Tôi có nhiều suy tư và cảm thấy mệt mỏi, liệu bản thân có đòi hỏi quá đáng? Có nên đấu mối quan hệ này hay dứt khoát để anh tìm hiểu người khác? Xin chuyên gia Nguyên Phong tham vấn cho tôi và các bạn giúp tôi nom rõ vấn đề này. Trân trọng cảm ơn.
Phượng
Chuyên gia tư vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:
Chào chị Phượng!
Chắc chị sẽ đồng ý với tôi một điều rằng, mỗi người đều mang trong mình những thói quen khác nhau, quan điểm sống và nhu cầu khác nhau, dựa trên những gì họ từng trải qua. do vậy, hai người lạ lần đầu tiên xúc tiếp với nhau giống như hai nền văn hóa nhỏ giao thoa, việc có sự dị biệt hay mâu thuẫn là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Nhất là với hai anh chị, những người đã sang trọng nhiều thăng trầm, có nhiều sự buộc ràng nghĩa vụ với gia đình, bản thân.
Để tìm được tiếng nói chung, hai người sẽ mất một khoảng thời kì một mực để tìm hiểu và hài lòng sự dị biệt, tùy thuộc vào cầm cố của hai bên. Khoảng thời kì này có thể đem lại cho người phụ nữ nhạy cảm như chị nhiều bối rối và lo lắng về mối quan hệ hiện tại. Với chị, việc được ở bên cạnh đồng hành cùng các con, nhìn các con trưởng thành và hạnh phúc làm chị cảm thấy bình yên. Chị luôn hướng tới các con và mong rằng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, con mình luôn nhận được đầy đủ sự quan tâm của cả bố và mẹ theo cách tốt nhất. Đó có lẽ là mọi điều chị hướng đến trước khi gặp anh. Khi gặp người trình bày ý kiến dị biệt là anh, chị khó lòng cảm thấy dễ chịu và thoải mái.
Còn về phía người bạn trai ngày nay, người từng sang trọng nhiều thay đổi trong cuộc sống, có nhẽ giờ đây thứ anh ấy cần chỉ là một đứa ở bên để san sẻ, quan tâm nhau, hơn là việc để tâm quá nhiều tới những buộc ràng nghĩa vụ khác. Tuy nhiên quan điểm không dành quá nhiều thời gian ở cạnh, chăm sóc các con của anh không đồng nghĩa với việc anh hoàn toàn bỏ qua trách nhiệm với các con. Có thể với anh ấy, trách nhiệm với các con được trình bày bằng những phương pháp khác, khi các con đã lớn và dần đến tuổi tự chịu trách nhiệm cho bản thân mình. Bên cạnh đó, việc chị cùng chồng cũ đi nghỉ dài ngày cùng các con vẫn còn là điều mới mẻ với anh, có nhẽ sẽ cần nhiều hơn thời kì để anh dần ưng ý và thích ứng với điều mới mẻ đó.
Chính những điều dị biệt chưa được chấp nhận và dung hòa này đã tạo cho chị cảm giác thiếu tin tức vào tình cảm của anh dành cho mình. Như đã đề cập đến ở trên, việc chị và anh có những ý kiến, giá trị sống khác nhau là điều hiển nhiên xảy ra khi hai người, ở hai cảnh ngộ từng lớp khác nhau đến với nhau. Nếu tiếp mối quan hệ, điều hai anh chị cần chính là sự thỏa hiệp tích cực. Điều này không đồng nghĩa với việc một trong hai người trường đoản cú lý tưởng sống của bản thân để theo đối phương. trái lại, thỏa hiệp tích cực là tìm vờ đáp ứng được kỳ vọng của cả hai người, hay nói cách khác chính là tìm ra được những giá trị chung. Tôi sẽ đề xuất một số phương thức mà trên quan điểm chuyên môn tôi cho là hạp với hai anh chị:
Giao tiếp hiệu quả: giao tế luôn đóng vai trò quan yếu trong việc tạo lập và gìn giữ bất kỳ mối quan hệ nào. giao du hiệu quả sẽ giúp hai bên thu thập được thông tin xác thực và đưa ra hành động ăn nhập. Để nắm được chuẩn xác những gì đối phương muốn truyền tải, sự tập hợp để lắng tai là điều cần thiết. Hãy nghe hết những gì đối phương muốn nói, hỏi về cảm nhận và lý do đằng sau mong muốn của họ sẽ là bước đầu để hiểu về quyết định của nhau hơn. Cảm xúc thường là nguyên tố gây nhiễu, khiến cá nhân vô tình chạy theo chúng mà không hiểu đúng những gì đối phương muốn truyền tải.
nên chi, tôi khuyến khích cả hai, sau những cuộc trò chuyện, nhớ lại và ghi chép những gì mình và đối phương đã nói. Đây là cách để cá nhân chủ nghĩa tự nhìn nhận xem liệu mình lắng tai và hiểu chuẩn xác đến đâu những thông tin mà đối phương đưa ra.
bằng lòng và quý trọng: chấp thuận ở đây không đồng nghĩa với việc chị sẽ đồng ý những ý kiến, quyết định của anh ấy. Thay vào đó, chị chấp thuận rằng ở thời điểm hiện tại, đối phương đang có những nghĩ suy khác và quý trọng nó. Điều này sẽ gửi cho anh ấy một thông điệp: "Em hiểu rằng giữa chúng ta sẽ luôn tồn tại sự dị biệt và em tôn trọng những quan điểm của anh. thành ra em cũng mong anh có thể chấp nhận một điều rằng em cũng đang có những mong muốn, nhu cầu riêng cần được đáp ứng".
Tìm ra những giá trị chung và phương án thỏa hiệp: Những giá trị chung sẽ là nền móng cốt lõi để kết nối hai anh chị. chả hạn, ý kiến về nuôi con, trông nom con của hai anh chị có nhiều dị biệt. Chị muốn được ở bên con và có những phút chốc gần gụi, những kỷ niệm đẹp với các con. Anh muốn bác mẹ dành nhiều thời kì hơn cho nhau, các con đã lớn và nên để chúng tự suy tính cho cuộc sống của bản thân. Đó là những khác biệt về cách thức, về biểu lộ. Hai anh chị đều là những bậc cha mẹ đã lâu, tôi tin rằng, sau hành động đó đều là mong muốn con mình trưởng thành và hạnh phúc. Hai người đều có tình yêu thương sâu sắc dành cho các con, vậy phải chăng thay vì gắng thuyết phục với người kia rằng hành động của mình là đúng, là hiệu quả nhất, hai anh chị có nên ngồi lại với nhau và tìm ra phương án thỏa hiệp hiệu quả, hướng tới giá trị chung của hai người?
Trên đây là quan điểm của tôi dựa trên một số mô hình được xem là hiện đại và ưu việt nhất với tầng lớp hiện. Việc đi tiếp hay dừng lại sẽ dựa vào nhiều nguyên tố, nhưng sẽ là quyết định của riêng hai người, dựa trên sự thấu hiểu, trọng và chấp thuận. Sẽ khó có thể tìm được hai người giống nhau hoàn toàn về suy nghĩ, ý kiến và hành động, chỉ có lòng thương tình và những giá trị chung mới là chất keo dính gắn kết cả hai người. thành thử tôi xin phép dừng bức thư tại đây. Chúc chị sẽ tìm được câu trả lời thích hợp nhất cho những băn khoăn của mình, để thật hạnh phúc, an yên.
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét