Về mặt kinh tế, gia đình tôi không thuộc diện quá khó khăn, thu nhập hai vợ chồng gần 50 triệu/tháng. Vợ làm kế toán trưởng cho một công ty tư nhân, lương tháng hơn 20 triệu. Tôi là kỹ sư xây dựng, làm ở một dự án ngoại thành Hà Nội cách chỗ ở 20 km, đi về hàng ngày.
Vợ có ngoại hình ưa nhìn, sáng ý, ngoan ngoãn và khá độc lập. Trước khi lấy tôi, em sống một mình trong một căn hộ nhỏ, tự lập và không có ý định lấy chồng. Sau một thời kì cưa cẩm, nhờ cả phụ huynh tác động, tôi nhận được sự đồng ý của em. Chúng tôi là mối ngành ngọn của nhau. Nói vậy để mọi người hiểu tôi rất quý trọng và đánh giá cao vợ từ khi chưa cưới.
Cưới xong, tôi thấy em không còn như trước, tính tình thay đổi. Vợ không còn dễ thương, hiểu chuyện, lại hay trách móc, hờn giận vô cớ. Mỗi lần giận em đều lặng im, không nói với tôi một lời nào. Tôi tự nhận thấy bản thân là người đàn ông tốt, không sa vào tối dạ, sáng đi tối về, chăm chỉ làm việc kiếm tiền, hôm nào về sớm là sẵn sàng nấu cơm, rửa bát cho vợ. Trước khi lấy vợ, tôi có tiết kiệm được một món tiền, sau đó vợ chồng vay thêm một chút để mua chung cư, dự kiến một năm nữa chúng tôi sẽ nhận nhà. Mọi vấn đề ăn tiêu, mua sắm đồ đạc hay thuê nhà ở tôi đều cho em quyết định. Tôi nghĩ đó cũng là sự coi trọng đối với vợ. Em lại trách móc, cho rằng tôi để em tự xoay xở một mình, hàng tháng không đưa lương cho em (dù tôi đã nói giữ lương để trả nợ chứ không tiêu pha gì nhiều).
Em thường phàn nàn tôi không quan hoài, các ngày lễ không có quà cáp hay chúc mừng gì, em mang bầu tôi cũng không tìm hiểu trông nom gì, rồi em không cảm nhận được tình của tôi. Trong khi đó, hồi còn tán tỉnh, em đã nói rõ là không thích nhận quà. Khi tôi hỏi han thì em tỏ thái độ khó chịu, trách tôi chuyện gì cũng hỏi. Còn chuyện bầu bí, em thích ăn gì hay mua gì thì mua thoải mái, tôi chẳng cấm cản. Tôi cũng chẳng biết em thích ăn gì để mua, mua về không ăn lại phí ra. Tôi quan niệm, một vấn đề thì một người lo nghĩ là đủ rồi, người còn lại sẽ dành thời kì lo chuyện khác.
Nhiều khi tôi rất mỏi mệt, công việc không thuận lợi, về nhà lại nhìn khuân mặt như đưa đám của vợ, hôm thì vui, hôm thì buồn không nói một lời, chán nản vô cùng. Có lần tôi ức chế quá chửi em vài câu và đề cập đến chuyện ly hôn, thấy em khóc nhiều sợ ảnh hưởng đến con nên tôi đành xuống nước xin lỗi. Tôi cũng biết phụ nữ mang bầu tâm lý có thể thay đổi nhưng không thể quá đáng quá được. từng lớp hiện thời đồng đẳng, ai cũng đi làm, tôi làm sờ soạng vì gia đình, cũng giúp em làm việc nhà, không đòi hỏi em bất cứ điều gì ngoài việc về nhà thì em có thái độ vui vẻ với tôi, việc đấy cũng đâu khó khăn.
Từ hôm 8/3 đến nay em lại giận dỗi, không nói một lời, tôi đích thực thấy bế tắc và ngột ngạt. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Kiên
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, trả lời thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét