Thứ Năm, 27 tháng 2, 2020

Bạn đã từng yêu thầm một người như thế nào?

Đến một ngày, tôi bỗng muốn phủ nhận cảm giác say nắng với người ta, tôi muốn ngừng thích, ngừng nhớ để tim nhẹ nhàng hơn. Vì bạn biết đấy, lặn lội thương thầm nhớ trộm một người mà người ta không biết, không để tâm thì thật sự rất mệt mỏi.

Cho đến khi mọi chuyện đã trở thành kỷ niệm, ký ức ngày hôm qua mãi như một trang sách cũ được thời kì phủ lên lớp bụi mờ, tôi vẫn không thể gọi tên cảm giác năm ấy.

Tất nhiên, tôi đã rất cầm cố để quên đi người ấy, nhưng dù có miễn cưỡng cách nào thì trái tim vẫn hẫng nhịp khi vô tình nhắc đến tên người.

Bạn đã từng yêu thầm một người như thế nào? - 1
Những rung động năm đó tựa như bóng nước, đẹp nhóng nhánh mà cũng thật mong manh… (Ảnh minh họa: Giáp Thương).

giá năm đó, chúng ta đừng vội vàng phủ nhận những rung động đầu đời. giá năm đó, tôi anh dũng hơn một tẹo, người ta hài lòng bước chậm lại một tẹo thì những tiếc nuối, day dứt đã không bám trụ nơi đáy tim lâu đến vậy. Ấy là tôi nghĩ thế, tự nhủ thế và tự an ủi mảnh tim mà tôi ngắt đi, nguyện lòng nguyện trao cho người ta với giá 0 đồng.

Tôi chẳng thể quên những kỷ niệm, không thể ngăn bản thân mình vào trang cá nhân chủ nghĩa của người ấy, chỉ để ngắm nhìn bộ mặt ngỡ thân thuộc mà xa lạ vô ngần.

Tôi đã mất rất nhiều thời kì, và thường thì nỗi nhớ ùa về không báo trước, như một đợt sóng ầm ào chạy xộc thẳng vào mắt, cay xè đến vỡ vụn.

Với những ai đã từng đi qua tổn thương từ cuộc tình không được hồi đáp (đến thời cơ ngỏ lời cũng chẳng có) thì nhất nhất sẽ trân quý người đến sau nhiều hơn. Dẫu sao, cho đến rốt cuộc, điều mà tôi học được chính là ở những năm tháng dại khờ tôi đã được thương xót và được thương tổn.

Bạn đã từng yêu thầm một người như thế nào? - 2
Kỷ niệm là thứ đeo bám con người ta dai dẳng, dù nuốm bao nhiêu cũng không thể xóa nhòa. (Ảnh minh họa: Giáp Thương).

tình ái khi ấy cũng mang những sắc màu thật lạ, dù thỉnh thoảng thật buồn, thật đau nhưng ít nhất được gặp, rồi rung động trước người ấy ở tuổi thanh xuân khiến tôi đi qua muôn vàn cung bậc cảm xúc khác nhau. Và để hiểu rằng, đã từng có ai đó ghé chân vào thế giới của tôi, dù thế giới ấy chẳng náo nhiệt, ham mê, dù hai người chẳng chung nhịp đập con tim.

Nỗi nhớ đẹp nhất thỉnh thoảng lại là nỗi nhớ về chuyện tình dang dở. Có những giây phút tôi chỉ ước có thể mang tuốt luốt tình cảm ấy đem ra hong khô trước nắng rồi cất vào một góc thật sâu. Nhưng trái tim con người mà, dù có cố giấu bao lăm thì những ký ức cũ vẫn cứ dội vào thanh âm dằng dai, nhắc nhớ về một đoạn đời đã đi qua.

Thôi thì, đến rốt cuộc, xin gói ghém toàn bộ cảm xúc xưa cũ, mong tôi và người ấy đều được bình yên...

Thi Thi

0 nhận xét:

Đăng nhận xét