- xuân đường thằng Bin đâu rồi, không ra mà trông con đi, về tới nhà chỉ cắm mặt vào điện thoại thôi.
Tôi gào lên với Thanh khi đang nấu cơm, quay ra thấy thằng con 2 tuổi rưỡi xé rách cả cuốn sách mới mua. Anh lúc này mới rời mắt khỏi máy tính, vội chạy ra dỗ con rồi bối rối nhìn tôi giảng giải:
- Công việc có chút vấn đề, anh vừa ra gửi mail cho khách hàng. Cái cu cậu này bé tí mà nhanh quá.
Tôi nối mắng anh sa sả, anh thì chỉ im re nghe vợ mắng. Nhưng đó cũng là chuyện thường như cơm bữa ở trong nhà tôi.
Hồi xưa 2 đứa yêu nhau say đắm, tôi cứ ngỡ mai này có cưới về thì cũng không thay đổi. Ừ ái tình thì không đổi thật, 4 năm tôi chưa từng thấy Thanh có tơ dấu hiệu gì gọi là léng phéng bên ngoài, lại còn rất nghe lời vợ. Tuy nhiên, tôi cũng không thấy hạnh phúc mấy. Anh khiến tôi bực bội nhiều và không thể ngừng được càm ràm. Người con gái vốn nhân hậu như tôi nào ngờ cũng có ngày như mấy mẹ ngoài chợ hàng cá hàng lươn? Nhiều lúc tôi cũng giật thột khi bị mẹ đẻ mắng như thế.
Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi cảm thấy nặng nề khi phải chuẩn bị cơm cho chồng, cháo cho con rồi hấp tấp đi làm. Tối đến, những mỏi mệt trong công việc không có chỗ xả, tôi lại trút hết lên đầu chồng.
"Anh đi tất bẩn xong không biết ném vào chậu cho vợ giặt à? Cứ nhét ở giày thế bốc mùi lên ai mà ngửi nổi! Anh bẩn mình anh chứ đừng bắt vợ con chịu khổ cùng!"; " Tháng này sao thưởng lại ít thế? Hay anh lại giấm giúi đi cho con nào? Hay lại đàn đúm, ăn nhậu? Vợ con ở nhà thì nhác mồm ra, toàn đem tiền đi biếu cõi tục" - Đó chỉ là vài trong những lời lẽ rất thường nhật mà tôi hay quát chồng. Thanh cũng hiền, anh chẳng mấy khi mắng ngược lại hay cãi cố làm gì. Tôi mắng đúng thì anh im, mắng oan thì anh giảng giải rất nhẹ nhõm. Tôi mà tiếp kiến mắng thì anh lại im ngay.
Thế nhưng một ngày nọ, Thanh nhờ tôi đón con (công việc đưa - đón bình thường anh làm, trừ khi tăng ca tôi sẽ đón) vì nói bận đi đón cậu bạn. Tôi chỉ nghe đã thấy bực mình rồi, bạn bè gì mà còn phải đón, trẻ em đâu chứ!
Không nhận ra vợ không bằng lòng, Thanh còn hí hửng gọi điện bảo tôi:
- Em ơi, em mua thêm giúp anh ít đồ nhậu nhé, ở nhà có hải sản rồi. Tối nay anh sẽ vào bếp trổ tài.
(Ảnh minh họa)
Vừa bước vào căn nhà, tôi thấy đôi giày thể thao cũ, bẩn đoán ngay là người bạn mà Thanh nói tới, tôi đã thấy có chút ác cảm. Vào trong nhà, anh ta cấp bắt tay, rồi tiến tới cưng nựng, định thơm lên má cu Bin. Thấy vậy, tôi hét lớn:
- Ấy, cái anh này làm gì thế? Không được thơm thằng bé, lây bệnh thì chết!
Anh ta khựng lại, khuân mặt hốc hác bỗng lộ rõ vẻ bối rối. Còn Thanh cũng ngại, vội tìm cách chữa:
- À, thầy thuốc khuyên là không lên hôn trẻ mỏ, chúng hệ miễn dịch chưa tốt nên dễ bị bệnh ấy. Bà xã tớ kĩ tính và cũng nóng nảy nên hơi to tiếng, cậu đừng để bụng nha. Nào, Bin ra đây với nghiêm phụ, chào bác đi con.
Tôi nghe thế cũng chẳng hài lòng nhưng kệ, chỉ nói 1 câu rồi quay vào bếp:
- Anh trông con cho cẩn thận đấy, nó làm sao thì đừng trách em!
Và buổi tối hôm đấy, tôi đã có rất nhiều lời lẽ, thái độ không phải khiến người khách kia không thoải mái. Tôi thấy Thanh cũng dở, 1 gã nhà quê chẳng giúp ích được gì cho sự nghiệp mà phải mua hải sản chiêu đãi, tốn kém, mệt người.
Nhưng cực điểm, tôi chê anh ta tay bẩn, không được đút đồ cho cu Bin thì Thanh giận, anh đập bàn rồi kéo người bạn bỏ đi. Bữa ăn hôm ấy kết thúc lưng chừng như thế khiến tôi cũng hơi áy náy. Nhưng nhìn sang con trai, tôi nghĩ mình đang làm mọi thứ để thằng bé được an toàn, sạch sẽ.
Thanh đi quá 12h đêm mới về, anh say khướt, nhưng vẫn lôi ra một tờ giấy và đề nghị tôi kí. Vừa nhìn tôi đã kinh ngạc: đơn ly hôn. Tôi quá giận vì Thanh dám làm chuyện này nên không cần hỏi lý do, lập tức kí.
Cứ tưởng Thanh sẽ xin lỗi tôi và mọi chuyện sẽ trôi vào quên lãng. ai ngờ không, anh đem đi nộp đơn ấy thật. Tôi càng nghĩ càng giận nên không thèm chuyện trò. Thanh cũng thế, 2 người cứ lặng im.
Cho tới đêm trước khi ra tòa, cu Bin đã được gửi sang nội, tôi nằm im thít trên giường như thường ngủ được. Thấy Thanh trăn trở 1 hồi, rồi anh bỗng quay qua gọi tên tôi khe khẽ. Tôi vẫn im. Anh bất ngờ vòng tay qua ôm lấy bụng tôi, rồi rủ rỉ:
- Anh đã nhường nhịn em rất nhiều, em mắng anh thế nào anh cũng nghe, nói đúng hay sai anh cũng không cãi, như thế vẫn chưa đủ hay sao? Mọi tôn nghiêm anh đều không cần, miễn em thấy giải tỏa được khó chịu trong lòng. Nhưng cớ sao trước mặt người khác em cũng không chịu nể anh? Huống hồ đó là người anh đã săn sóc, viện trợ, người anh mang ơn cả đời. Anh ấy lặn lội đường sá ra đây, mang theo cả mớ hải sản làm quà mà bị đối xử như vậy, có đáng không? Anh rất yêu em, nhưng anh không cảm thấy sự coi trọng từ em dành cho anh và bạn bè, gia đình anh... Anh xin lỗi, anh không tiếp tục nhịn nhường em được nữa rồi.
Tôi nghe tới đó, không chịu nổi nữa bỗng bật khóc thành tiếng. Tôi quay qua ôm lấy Thanh, sao tôi có thể đánh mất người đàn ông tuyệt trần như này chứ?
0 nhận xét:
Đăng nhận xét